Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Hoạt động Nhóm Phượt Liên Tỉnh: Tự do cho cá nhân và Tự do cho Dân Tộc

Một thành viên của Nhóm Phượt Liên Tỉnh (Danlambao) - Thay mặt Nhóm Phượt Liên Tỉnh xin được gọi các anh, các chị là những người đòi hỏi Tự Do Cho Dân Tộc.

Xin bày tỏ tình cảm của chúng tôi với các anh, các chị những con người chưa quen thân và chưa từng gặp gỡ bằng một vài hình ảnh trong một chuyến đi trên một cung đường của Đường Hồ Chí Minh trong tháng 9/2013...

*

Ngày trước cho đến thời gian gần đây khái niệm tự do với tôi rất đơn giản chỉ là những lần cùng bạn hữu hay một mình rong ruổi trên khắp các cung đường của đất nước. Động cơ thật tùy hứng, hướng đi là tùy biến, vui chơi thì tùy tiện. Cùng nhau đi lang thang vô định, vô lo vô nghĩ và vô tổ chức. Phương châm của mọi người cũng chính là câu nói của Che Guevara "Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi". Với tôi đó là tự do, cái tự do tuyệt đối của cá nhân mà nghĩ rằng không ai có thể tước đoạt được.


Nhưng dần dần cái tự do đó càng ngày càng bị hạn chế. Không phải người ta ngăn cấm cũng không phải vì tôi không còn cảm hứng về chuyện xê dịch. Mà chính thời buổi thóc cao, gạo kém, vật giá leo thang, kiếm được đồng tiền thật là xương máu. Thế nên có những anh em gắn bó bao năm giờ kinh tế sa sút thưa dần gặp nhau, ít có điều kiện sát cánh. Và thế là cái định nghĩa về tự do tuyệt đối của cá nhân tôi đã bị lung lay tới gốc rễ.


Chính trong lúc những chuyến đi thưa dần thì những mảng tối của đời sống dân gian đã dội lại kí ức trong tôi:

Những chuyến buôn lậu ở vùng biên; Lâm tặc đã ít dần vì rừng đã gần tan hoang; Cảnh đói rách của các tộc người thiểu số, sự lam lũ của dân vạn chài vẫn không thay đổi; Những em gái làm cave ở vùng giáp biên Việt-Trung và cả những nơi heo hút đã tăng lên; Mật độ cảnh sát giao thông hiện diện ở đường cái quan dày đặc hơn trước; Đà Lạt và Sapa đã bị đô thị hóa; Các bãi biển đục ngầu, vắng vẻ với những con thuyền mục nát phơi nắng vì ít ra biển; Còn trong các đô thị thì ngột ngạt, ô nhiễm và xô bồ... Những hình ảnh rời rạc chắp vá lại khiến tôi lờ mờ hiểu rằng đất nước mình đang có vấn đề.

Những hình ảnh đó cùng với cuộc sống khó khăn khiến tôi liên tưởng đến hai vấn đề chẳng ăn nhập gì đến nhau. Đó là những trại giam dọc những cung đường mà anh em tôi đã từng đi qua và việc tổ dân phố phổ biến nội dung về chống diễn biến hòa bình, ngăn chặn biểu tình, bạo loạn lật đổ. Hai vấn đề này trước đây tôi cho rằng đó là chuyện của chính quyền, người dân bình thường như tôi vô can.

Tuy nhiên từ việc hiểu Tự Do Cá Nhân của tôi bị hạn chế là do tác động của đời sống kinh tế khó khăn, chủ thể thường được nói là "Đảng và Nhà nước lo" hiển nhiên là đối tượng phải chịu trách nhiệm gián tiếp điều này. Từ đó mà tôi khám phá ra ngoài kia còn có nhiều người đang đòi hỏi cho một cái tự do lớn hơn, toàn diện hơn đó là Tự Do Cho Dân Tộc.

Có lẽ họ đòi hỏi tự do để dân tộc phú cường?
Có lẽ họ đòi hỏi tự do để người với người sống để yêu nhau?
Có lẽ họ đòi hỏi tự do cho tha nhân chứ không phải tự do cho cá nhân?
Có lẽ họ đòi hỏi tự do để người dân được biểu thị tình cảm yêu nước, bày tỏ thái độ?
Có lẽ họ đòi hỏi tự do để người dân là chủ thể thực sự của đất nước?

Thất bất ngờ là họ đòi hỏi cho cái quyền tự do được biểu thị cảm xúc, bày tỏ thái độ của tôi viết lên đây nếu chẳng may có gì phạm húy Đảng hay lãnh đạo. Họ đòi hỏi những quyền tự do khác mà tôi chưa hề nghĩ mình được hưởng thậm chí chưa từng nghĩ đến. Qua thông tin trên Internet, tôi biết ở đâu đó nơi đèo heo, hút gió đã từng đi qua là nơi đang giam giữ họ.

Thay mặt Nhóm Phượt Liên Tỉnh xin được gọi các anh, các chị là những người đòi hỏi Tự Do Cho Dân Tộc.

Xin bày tỏ tình cảm của chúng tôi với các anh, các chị những con người chưa quen thân và chưa từng gặp gỡ bằng một vài hình ảnh trong một chuyến đi trên một cung đường của Đường Hồ Chí Minh trong tháng 9/2013.


























Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét