Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

BỎ ĐẢNG (tiếp theo) Tội ác của Phạm Văn Đồng

Những sự thật cần phải biết (phần 18) - Tội ác của Phạm Văn Đồng

Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Phạm Văn Đồng là một nhân vật cao cấp trong bộ máy lãnh đạo của cộng sản. Phạm Văn Đồng cũng như nhiều đan em của Hồ Chí Minh đã gây nhiều tội ác như Cải cách ruộng đất, Nhân văn giai phẩm, thảm sát Mậu Thân... Tuy nhiên nổi bật hơn cả là hai tội ác: Bán nước và tàn ác với quân dân cán chính VNCH.

BỎ ĐẢNG (tiếp theo):HỒ và đệ tử không thích mặc Quốc phục

Những sự thật cần phải biết (phần 12) - Tại sao không là lễ phục Dân Tộc?


I. Những bộ đại cán Tàu:

Người ta chỉ yêu dân tộc mình khi người ta tôn trọng chính truyền thống dân tộc của mình. Người Việt Nam rất quan trọng truyền thống dân tộc thông qua trang phục. Đặc biệt đó là lễ phục. Tuy nhiên quan chức lãnh đạo cộng sản thì không phải như vậy. Trên thực tế lãnh đạo cộng sản thích mặc đồ Tàu thì đúng hơn.

Từ Hồ Chí Minh...

Ngay từ lần đầu xuất hiện trước công chúng, ông Hồ Chí Minh đã mặc áo Đại Cán khác hẳn người dân Việt Nam lúc đó:

Hồ Chí Minh năm 1945

Trong bức hình chụp Chính phủ Liên hiệp Lâm thời VNDCCH đầu năm 1946, ông Hồ Chí Minh là Chủ tịch chính phủ đứng giữa, nổi bật trong bộ trang phục khác hẳn những người còn lại, người thì vận Âu phục, người thì đóng quốc phục truyền thống. Bộ đồ này chỉ một thời gian sau đã trở thành mốt phổ biến trong hàng ngũ lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Đó là bộ đồ gồm chiếc quần cùng màu và cùng chất vải với chiếc áo đại cán bốn túi, nửa dân sự nửa quân sự, cổ đứng hoặc cổ bẻ, may sát người hoặc may rộng theo kiểu của Mao và những lãnh đạo Tàu cộng.

Chính phủ Lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa 1946

Và sau đó:

Hồ Chí Minh và đại biểu phụ nữ dân tộc ít người 
tại Đại hội phụ nữ toàn quốc lần thứ III, tháng 3-1961


Thậm chí lúc tiếp khách quốc tế cũng không thèm mặc quốc phục dân tộc:

Hồ Chí Minh trao đổi với Chủ tịch Lào Kaysone Phomvihane tại Hà Nội năm 1966.

Thủ tướng Pháp Georges Bidault đón tiếp Hồ Chí Minh hồi tháng 7/1946.

Hồ Chí Minh và các nguyên thủ quốc gia Ấn Độ năm 1958. 
(Ảnh tư liệu Đại sứ quán Việt Nam tại Ấn Độ).

Và ông Hồ Chí Minh chết đi vào nằm hòm kính trong lăng cũng trong bộ đồ đại cán. Bảy năm sau, đến lượt Mao vào nằm lăng trong cùng trang phục. Ngay cả sau khi Hồ Chí Minh qua đời, hàng ngũ lãnh đạo triều Hồ vẫn duy trì mốt áo đại cán kiểu Mao cho đến ngày chiếm lĩnh miền Nam năm 1975 và có thể cho đến ngày nổ ra chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979.

Chết rồi vẫn “đại cán”

Hồ Chí Minh và Đặng Tiểu Bình (sao giống nhau quá vậy?)

Tổng thống Sukarno và Hồ Chí Minh tại Bandung, 
nhân chuyến thăm Indonesia của Hồ năm 1959

Còn đây là một số bài viết miêu tả bộ áo đại cán của Hồ Chí Minh.

Thứ nhất, đọc bài báo miêu tả tượng của Hồ Chí Minh tại khắp các địa phương trong tỉnh Ninh Bình viết mới thấy toàn là “bác mặc áo Đại cán”. Không có bất cứ tượng nào để cho Hồ Chí Minh mặc quốc phục. Có lẽ các thế hệ sau này của đảng cộng sản quá hiểu sở thích và chiều lòng Hồ Chí Minh ngay cả khi đã đi gặp Mác - Lê - Mao: “Tượng Bác tại Bảo tàng Tam Điệp: ...Tượng Bác mặc áo sơ mi, bên ngoài khoác hờ chiếc áo đại cán trên vai... Tượng Bác tại huyện ủy Yên Mô: ...Tượng Bác ở tư thế đứng, mắt nhìn thẳng, tay phải giơ lên cao, tư thế đang chào; tay trái khuỳnh ra phía sau, bàn tay cầm cuốn sách, mặc áo đại cán, quần âu, chân đi dép cao su... Tượng Bác ở UBND xã Yên Thái, huyện Yên Mô... Tượng Bác ở tư thế đứng, mắt nhìn thẳng, tay phải giơ lên cao, tư thế đang chào; tay trái buông xuôi, mặc áo đại cán, quần âu, chân đi dép cao su... Đền thờ Bác Hồ tại Khánh Phú, Yên Khánh: ...Tượng Bác ở tư thế ngồi trên ghế, chân chữ ngũ, tay phải đặt nơi đầu gối, tay trái cầm cuốn sách, mắt nhìn thẳng, mặc bộ quần áo đại cán, chân đi dép cao su...” 


Thứ hai, đọc bài báo trên báo quân đội nhân dân cộng sản chúng ta sẽ nhận ra một điều là bài báo khẳng định mặc áo Đại Cán chính là một thói quen hay chính là style chuẩn của Hồ. Mời bạn đọc xem phần trích dẫn này: “Dạo này tiếng Bác nhỏ hơn so với những năm trước.Trang phục vẫn thế. Cái áo lụa, cái quần lụa nâu sẫm, hôm nào nực thì mặc may ô trắng.“Đi ra ngoài thì mặc áo đại cán ka-ki màu vàng nhạt, đội mũ dạ đen Trung Quốc... (Trích: “Gặp bí mật tại Pa-ri và trở về Hà Nội”)


Hồ Chí Minh cùng Xuân Thủy 

Thứ ba, đọc hồi ký của Vũ Khoan - cựu Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Bộ trưởng Bộ Thương mại, rồi Phó Thủ tướng Chính quyền cộng sản cho thấy Hồ Chí Minh đã chọn “đại cán” làm quốc phục khi đi thăm khách nước ngoài: “Đi thăm các nước nhiệt đới, Bác cũng vẫn ăn mặc y như vậy. Còn khi tới thăm các nước bên châu Âu, Bác mới mặc một bộ “đại cán” dạ (tức là áo cài khuy tới tận cổ, không đeo cra-vat) và đi giầy vải hay giầy da.”


Tới các quan chức cộng sản khác

Tôn Đức Thắng

Song kiếm hợp bích “đại cán” – Tôn Đức Thắng và Hồ Chí Minh

Trường Chinh

Cũng Song kiếm hợp bích “đại cán” - Trường Chinh và Hồ Chí Minh. (Tháng 1/1955)

Lê Duẩn cũng “đại cán”.

Lê Duẩn song kiếm hợp bích đại cán cùng “bác”

Đại cán của đồng chí “ăn đu đủ không cần thìa”.


Song kiếm hợp bích “đại cán” bán nước bằng công hàm 1958.

Còn rất nhiều lãnh tụ cộng sản khác mà bạn đọc có thể kiểm chứng toàn mặc đồ đại cán của Trung công. Vậy câu hỏi được đặt ra đâu là nguồn gốc của bộ quần áo đó? Chúng ta sẽ có câu trả lời ngay dưới đây

Đây là nguồn gốc

Tôn Trung Sơn và vợ

Nguồn gốc của nó là bộ quốc phục mới, do Chủ tịch lâm thời Trung Hoa Dân quốc Tôn Dật Tiên (Tôn Trung Sơn) chỉ đạo thiết kế cho nước Trung Hoa mới sau Cách mạng Tân Hợi. Năm 1923, Quốc dân Đảng cầm quyền chính thức quy định đây là trang phục bắt buộc đối với viên chức nhà nước Trung Hoa. Từng là ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Quốc dân Đảng trong thời Quốc - Cộng hợp tác, Mao Trạch Đông cũng mặc bộ đồ này. Đảng Cộng sản Trung Quốc tiếp thu trang phục này, khi giành chính quyền từ tay Quốc dân Đảng. Mao Trạch Đông mặc bộ đồ này trong buổi lễ tuyên bố thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ngày 01/10/1949 và suốt đời ông không thay đổi cách trang phục. Từ đó, bộ đại cán 4 túi đi vào lịch sử trang phục thế giới với tên gọi “bộ đồ Mao”.

Mao và Hồ

Mao Trạch Đông

Mao Trạch Đông và Giang Thanh

Hồ Chí Minh và các nhà lãnh đạo Trung Quốc tại Bắc Kinh 1955

Mao và Hồ tiếp tục điệp khúc “đại cán”.

Còn đây là cụ Ngô Đình Diệm

Trong khi cộng sản Miền Nam chỉ trích VNCH là bán nước, là không yêu nước. Nhưng nếu nhìn thấy sự thật cụ Ngô Đình Diệm mặc áo dài khăn đóng chúng ta mới thấy điều ngược lại. Chính cụ Ngô Đình Diệm mới là người yêu nước, biết tôn trọng giá trị văn hóa dân tộc. Một người luôn biết nâng niu dân tộc từ việc nhỏ nhất như bộ lễ phục đã cho thấy cốt cách khác hẳn con người sính “Tàu” và bắt chước “Tàu “ như ông Hồ Chí Minh và quan chức cộng sản.

Cụ Ngô Đình Diệm và Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ (bên phải). 
Tất cả đều khăn đóng áo dài truyền thống.

Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm mặc áo dài truyền thống trong chuyến viếng thăm Úc 1957

Cụ Ngô Đình Diệm tiếp Vua Thái Lan

Cụ Ngô Thăm Nha Học Chánh

Cho đến thế kỷ 18, việc ăn mặc của người dân được một số các bậc vua chúa lưu tâm tới. Một sắc chỉ của Chúa Vũ vương Nguyễn Phúc Khoát (1739-1765) ở Đàng Trong chứng minh điều đó. Sắc chỉ này cho biết, vào các thời kỳ trước, người Việt Nam “thường hay bắt chước lối ăn mặc của người phương Bắc, cũng gọi là người Khách (người Tàu).” Vì lẽ đó, theo sử gia Lê Quý Đôn, “để gìn giữ bản sắc văn hóa riêng,” Vũ Vương đã ban hành sắc dụ về ăn mặc, “lấy thể chế áo mũ trong Tam Tài Đồ Hội làm kiểu mà tạo ra chiếc áo dài, cho toàn thể dân chúng xứ Đàng Trong theo đó thi hành”. (Lê Quý Đôn, Phủ Biên Tạp Lục).

Chính Lê Quý Đôn khi được vua Lê cử vào trấn nhậm Thuận Hóa năm Bính Thân (1776), cũng đã hiểu thị cho dân: “Y phục nước nhà xưa nay vốn đã có chế độ. Địa phương này trước kia đã tuân theo quốc tục... chính trị, phong tục phải thống nhất. Những ai hiện nay còn mặc y phục theo người Khách thì phải thay đổi theo quốc tục.” Ở đây “Ăn mặc theo quốc tục” tức là mặc QUỐC PHỤC vậy.

Một số Quốc trưởng Việt Nam vẫn coi quốc phục là thể diện quốc gia; các vị ấy hãnh diện mặc quốc phục khi vi hành trong nước lẫn khi công du nước ngoài, cũng như trong các lễ nghi đón tiếp các vị quốc khánh đến thăm nước ta.

Hình ảnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm như đã thấy ở trên mặc quốc phục đón tiếp quốc vương Thái Lan hay đi kinh lý trong nước là hình ảnh rất đáng trân trọng. Đó chính là lòng tự hào dân tộc được thể hiện nơi con người của Cụ Ngô.

II. Và đây là lý do!

Từ khi Việt Nam bắt đầu có y phục riêng, người dân trong nước ăn mặc nghiêm chỉnh theo phong cách và quốc phục Việt Nam. Quốc phục thoạt đầu chủ yếu là áo dài thô sơ. Rồi dần dà chiếc áo dài, đặc biệt là áo dài phụ nữ được biến cải mỗi thời kỳ mỗi khác. Tuy nhiên, phía y phục nam giới, từ đầu thế kỷ 20 đến nay gần như có biến đổi nào đáng kể. Là vì nam giới thường sử dụng Âu phục hơn quốc phục, nên quốc phục cho nam giới lùi dần vào bóng tối. Nhưng trên thực tế quốc phục không hề mai một vì nhờ có nhiều người Việt Nam nặng lòng với quốc hồn quốc túy, ra sức bảo tồn quốc phục bằng cách mọi giá. Vậy đâu là lý do mà quốc phục đã bị Hồ Chí Minh và lãnh đạo cộng sản làm ngơ? Xin được trình bày ở dưới đây để thấy Chế Lan Viên đã đúng khi nói “Bác Hồ ta đó chính là bác Mao”.

Thứ nhất, Hồ Chí Minh từng tuyên bố như sau: Đại hội lần 2 đảng Cộng sản Đông Dương tại chiến khu rừng núi Tuyên Quang, tái công khai đảng Cộng sản dưới danh xưng mới là đảng Lao động ngày 19-2-1951, do Hồ Chí Minh làm chủ tịch, Trường Chinh làm tổng bí thư. Trong đại hội này, Hồ Chí Minh đã phát biểu: “Về lý luận, đảng Lao động Việt Nam theo chủ nghĩa Mác-Lênin... lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam... Tôi không có tư tưởng ngoài chủ nghĩa Mác-Lênin”. (Hồ Chí Minh toàn tập)Chẳng những thế, cũng trong Đại hội này, Hồ Chí Minh còn nhiều lần tuyên bố: “Ai có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được”. (Nguyễn Minh Cần, Đảng Cộng sản Việt Nam qua những biến động trong phong trào Cộng sản quốc tế, 2001, tr. 63).

Như vậy việc Hồ Chí Minh có “bắt chước theo Mao cũng là điều quá dễ hiểu vì “Mao không thể sai được”.

Thứ hai, “Bài báo bằng thơ chữ Hán đầu tiên của Bác Hồ của tác giả Phạm Duy Trưởng. Bài báo này đã được 1 blogger là một người lính cộng sản post lại các bạn có thể tham khảo tại link sau:

Trong đoạn đầu của bài báo có viết “Cứu vong nhật báo" là một tờ báo do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo trong thời kỳ chiến tranh chống Nhật, sáng lập ở Thượng Hải tháng 8 năm 1937, năm 1938 rời về Quảng Châu, đầu năm 1939 rời về Quế Lâm vào tháng 10 năm 1940 và trung tuần tháng 12 thì rời Quế Lâm. Nguyễn Ái Quốc đến Quế Lâm vào tháng 10 năm 1940 và trung tuần tháng 12 thì rời Quế Lâm. Trong thời gian đó, Người đã viết cho CỨU VONG NHẬT BÁO tám bài sau đây với bút danh là Bình Sơn...”

Như vậy ta có thể thấy, ông Hồ với bài báo đầu tiên của mình bằng tiếng Hán đã viết một bài thơ có tiêu đề "Cứu Trung Quốc là tự cứu mình". Ngay từ đầu bài chúng ta đã thấy rõ được tâm ý của ông Hồ giành cho Trung cộng. Tại sao cứu Trung quốc lại là tự cứu mình? Hay chăng ông Hồ tự coi Việt Nam đã là một phần máu thịt của Trung quốc nên ông ta mới nói vậy. Chúng ta cùng tìm hiểu thêm về bài thơ. Trong bài báo của tác giả Phạm Duy Trưởng có đoạn: 

"Tạp chí Hàn Nôm số 1 năm 1990, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho đăng bài: "Cứu Trung Quốc thị cứu tự kỷ" đăng trên tờ "Cứu vong nhật báo" ngày mồng 4 tháng 12 năm 1940. Theo bài viết này, đây là bài thơ chữ Hán sớm nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh đăng trên báo. Xin giới thiệu lại cùng bạn đọc nguyên văn bản chữ Hán, được Phác Can phiên âm, dịch nghĩa và dịch thơ:

Cứu Trung Quốc là tự cứu mình

Nhật Bản phát xít ở phương Đông,
Dã man cuồng bạo lại tàn hung. 
Vào Trung Hoa gây chiến xâm lược, 
Nhân dân Trung Quốc khổ vô cùng. 
Người thì bị giết, nhà bị thiêu, 
Núi đầy xương, đất đầy máu đỏ. 
Tàu bay, bom đạn, tránh làm sao? 
Đói rét, ốm đau, sống thật khó. 
Họ đang đấu tranh rất gian khổ, 
Giữ gìn dân chủ và hòa bình. 
Họ đang cần có người viện trợ, 
Họ đang cần được sự đồng tình. 
Giặc Nhật tấn công cả thế giới, 
Là kẻ thù chung toàn nhân loại. 
Mau đứng lên mà giúp Trung Hoa, 
Anh chị em Việt Nam ta hỡi! 
Ra sức giúp cho người Trung Quốc, 
Trung Việt khác nào môi với răng. 
Nhớ rằng môi hở thì răng buốt, 
Cứu Trung Quốc là tự cứu mình.

Bình Sơn

4- 12- 1940

Chính vì “cứu Trung Quốc là tự cứu mình” nên ông Hồ Chí Minh yêu áo đại cán cũng không có gì là lạ!

Thứ ba, chúng ta đã thấy Hồ Chí Minh trong các bài thơ và thậm chí cả công văn xin vũ khí gửi cho Stalin cũng viết hoặc ký tên bằng tiếng Tàu. Đến ngay hoạt động của đảng cộng sản cũng phải xin ý kiến Tàu thì rõ ràng độ “thần phục” Tàu đã ở mức cao trào. Và như vậy việc dùng áo “đại cán” cũng không có gì là lạ.

Hồ Chí Minh ký tên tiếng Tàu

Điện ngày 18/4/1947 của Ban chấp hành Đảng Cộng sản Đông Dương gửi Ban chấp hành của Đảng Cộng sản Trung Quốc v/v đề nghị góp ý kiến về cuộc kháng chiến chống Pháp và các chính sách trong kháng chiến. (Lưu trữ Bảo tang Hồ Chí Minh)

Điện ngày 05/12/1948 của Bộ Chính trị TW Đảng Cộng sản Đông Dương gửi TW Đảng Cộng sản Trung Quốc đề nghị cử 03 cán bộ quân sự sang giúp. (Lưu trữ Bảo tang Hồ Chí Minh).


Thứ tư, thậm chí sau này Việt Minh kêu gọi dùng tiếng Hoa và bỏ chữ quốc ngữ thì chuyện mặc áo Tàu cũng là bình thường mà thôi. Tờ nhật báo “Tiếng Dội” số 462, năm thứ 3, 1951, Âm lịch 22 tháng Bảy năm Tân Mão, giá bán 1 đồng, của Chủ nhiệm Trần Chí Thành tự Trần Tấn Quốc, Tòa soạn, Quản lý 216 đường Gia Long Sài Gòn, có bài mang tựa đề “Việt Minh vận động cho Việt Nam làm chư hầu Trung Quốc”, cho in nguyên văn một tờ truyền đơn do Trường Chinh ký (Xem cụ thể tại: Những sự thật không thể chối bỏ phần 9).

Thậm chí đến tác giả người Nga là Ruslan Kobachenko nhà giáo kiêm nhà nghiên cứu lịch sử Châu Á từng giảng dạy tại đại học Minsk-Nga, ông cũng là đảng viên đảng cộng sản Liên Xô đã phải thốt lên trong cuốn sách “Liên Xô- Trung Quốc và Việt Nam, vấn đề chưa được biết” - Cuốn sách này đã được nhà xuất bản Lịch sử của Liên Bang Nga xuất bản năm 1995, trong cuốn sách của mình ông ta viết tại trang 298, tạm dịch: “Trung quốc có lợi hơn cả trong cuộc nội chiến ở Việt Nam. Họ vừa có lợi trong việc ăn cắp kỹ thuật sản xuất pháo, xe tăng của chúng ta khi những chuyến hàng gửi đến Hà Nội luôn bị giữ lại Trung Quốc hàng năm trời trước khi đến Việt Nam. Ngoài ra, sự kiệt quệ do nội chiến ở Việt Nam cũng chính là điều mà Trung Quốc mong muốn. Đồng Chí Stalin nghĩ Hồ Chí Minh biết điều này nhưng ông ta dường như chỉ nghe theo lời của Mao Trạch Đông.

Thứ 5, Hồ Chí Minh còn là một đảng viên của đảng cộng sản Trung quốc không phải là một mà những hai lần. Trên website của sở văn hóa thông tin tỉnh Nghệ An có tên: vanhoanghean.vn. viết như sau: “...ở bài viết này (báo Nhân Dân, 1/7/1961, số 2.658), Hồ Chủ tịch cho biết Người đã hai lần đứng trong hàng ngũ Đảng CSTQ. Một lần trong những năm 1924-1927, với chức danh là “tuyên truyền đối ngoại”, viết bài về Đảng CSTQ cho một bài báo bằng chữ Anh và, một lần, vừa là binh nhì trong Bát lộ quân, vừa là Bí thư chi bộ của một đơn vị ở Hành Dương... (HCM, TT, T.10, tr. 365-368. NXB CTQG, H. 2002)”


Thật không quá khó hiểu khi một đảng viên cộng sản Tàu mặc áo của chủ tịch Mao!

Và cho đến hôm nay các lãnh đạo cộng sản vẫn còn “thần phục” tinh thần - bên kia giới là nhà” của Hồ Chí Minh và cộng sản đã dìu dắt:

“Đồng phục”

Cờ chư hầu 6 sao.

III. Kết luận:

Hồ Chí Minh có là người Tàu hay không chúng ta cần đợi một thời gian nữa để có bằng chứng cụ thể. Nhưng những gì Hồ Chí Minh làm thể hiện bản chất quy phục và quỵ lụy Tầu đến mức tệ hại. Không chỉ có bán Việt Nam cho Tầu mà còn thể hiện thái độ coi thường thuần phong mỹ tục của dân tộc Việt Nam. Thông qua cách ăn mặc nhất là đối với một người lãnh đạo người ta có thể thấy họ có yêu dân tộc mình hay không. Có lẽ chưa cần bằng chứng xác thực 100% nhưng đã có nhiều điều cho thấy Hồ Chí Minh có thể là một chú Khách luôn luôn hướng về quê cha đất tổ của mình.

Dù là ai thì Hồ Chí Minh và đảng cộng sản cũng đã thể hiện họ không phải là người yêu nước và có lòng tự hào dân tộc. Chính vì vậy đảng công sản không xứng đáng được tiếp tục đè đầu cưỡi cổ nhân dân Việt Nam nữa. Những trang phục, lá cờ của Tàu phải trả lại cho Tàu vì nhân dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận nó cũng như không bao giờ chấp nhận một đảng tay sai như đảng cộng sản Việt Nam.

28/7/2013

HÃY BỎ ĐẢNG CSVN: Những Tài liệu Cải Cách Ruộng Đất, Hồ Chí Minh đã gửi sang cho Joseph Stalin



FB Thuy Trang Nguyen: Đây là tài liệu Cải Cách Ruộng Đất, Hồ Chí Minh đã gửi sang cho Joseph Stalin là 3 trang thư, không phải 2 trang như nhiều người đã lấy xuống từ thư viện trước đây.

Stalin đã gặp HCM 2 lần vào năm 1950 và 1952, ép buộc HCM phải theo chế độ CS và làm tốt trong phong trào CCRĐ.

Xin góp bàn tay vào Cuộc vận động ở Thượng Viện Hoa Kỳ:Cùng nhau gởi Thỉnh nguyện thư

Nhân Quyền
Thúc Đẩy Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam Ở Thượng Viện

Mạch Sống, Ngày 29/08/2013

Theo tin của BPSOS, hai thượng nghị sĩ đã đồng ý bảo trợ Luật Nhân Quyền Ở Việt Nam ở Thượng Viện Hoa Kỳ. Hai Thượng Nghị Sĩ này, do cựu Dân Biểu Cao Quang Ánh vận động, là John Boozman (Cộng Hoà – Arkansas) và Marco Rubio (Cộng Hoà – Florida).

Thêm một bước tiến cho Lực lượng Đấu tranh Dân chủ: LHQ Sẽ Chuyển Hồ Sơ Đỗ Thị Minh Hạnh Cho Việt Nam

Nhân Quyền
Mạch Sống, ngày 29/08/2013

Hôm nay, Uỷ Hội LHQ về Tình Trạng của Nữ Giới xác nhận với BPSOS sẽ chuyển cho chính quyền Việt Nam các hồ sơ được nộp bởi BPSOS và những hội đoàn bạn hồi cuối tháng 7. Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong số 23 hồ sơ đã cung cấp cho uỷ hội này.

Theo thể thức của LHQ, Việt Nam sẽ phải trả lời trong thời hạn 3 tháng.

Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

BBC:Việt Nam thả hơn 15 ngàn tù nhân

Trong số này không có ai thuộc diện bị bỏ tù vì tuyên truyền chống nhà nước hay tìm cách lật đổ chính quyền cộng sản...


BBC - Việt Nam sẽ ân xá cho 15 ngàn tù nhân nhân dịp Quốc Khánh nhưng trong số này không có các tù nhân chính trị nổi tiếng, Văn phòng Chủ tịch nước thông báo hôm thứ Năm, 29/8.

Tổng số 15.446 tù nhân, trong đó có 1.842 phụ nữ, sẽ được thả sớm trước kỳ hạn nhân Quốc khánh lần thứ 68 vào thứ Hai 2/9, ông Giang Sơn, Phó Chủ nhiệm Văn phòng của Chủ tịch Trương Tấn Sang cho biết.

BỎ ĐẢNG (tiếp theo) Canada xây tượng đài tưởng nhớ Nạn Nhân CS trên khắp thế giới

Thanh Nguyen - Canada chính thức xây dựng Đài Tưởng Niệm Các Nạn Nhân Của Chế Độ Cộng Sản Trên Tòan Thế Giới: Trong bản tuyên bố liên bộ ngày thứ sáu, 23-08-2013, Bộ Trưởng Đa Văn Hóa Liên Bang Jason Kenney và ông Chris Alexander, tân Bộ Trưởng Di Trú cho biết chính phủ Canada đã quyết định cung cấp ngân khỏan 1 triêu rưỡi dollars để tổ chức Cống Hiến Cho Tự Do (Tribute to Liberty) xây cất tượng đài này ở thủ đô Ottawa, trên khỏang đất giữa Thư Viện, Văn Khố và Tối Cao Pháp Viện.

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

BỎ ĐẢNG (tiếp theo): BÙI TÍN: Đảng Cộng sản Việt Nam thiếu chính danh

CỠ CHỮ 
Giáo sư Hoàng Xuân Phú là một nhà toán học lớn. Ôngtốt nghiệp Tiến sỹ Toán học ở Viện đại học Humboldt của CH Liên bang Đức, hiện là Tổng Thư ký Viện Toán VN kiêm Tổng Biên tập Tạp chí Toán của Viện.

Gs Hoàng Xuân Phú cũng là một nhà báo đặc sắc, có Blog riêng mang tên ông. Ông dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa đất nước, từng có mặt trong một số cuộc «Chủ nhật xuống đường» chống bành trướng. Ông từng có luận văn sắc sảo phản đối việc khai phá bauxite ở vùng Tây Nguyên, chỉ rõ hiểm họa xây dựng điện hạt nhân ở nước ta, và gần đây tích cực tham gia cuộc thảo luận về việc thành lập một đảng mới để cạnh tranh lành mạnh với đảng CS do luật gia Lê Hiếu Đằng và nhà báo Hồ Ngọc Nhuận nêu lên.

Là giáo sư toán học, ông có nếp lập luận chặt chẽ, luôn chứng minh từ thực tế, truy tìm tận nguồn ngọn của vấn đề. Ông nghiên cứu kỹ các văn bản, hồ sơ lưu trữ, các đạo luật, nghị định liên quan đến việc lập hội, như Luật về Mặt trận Tổ quốc, Luật về Đoàn thanh niên, về Tổng liên đoàn Lao động... Từ đó ông phát hiện ra một vấn đề có thể nói là kinh thiên động địa: đó là Nhà nước đã quy định bất cứ tổ chức chính trị - xã hội nào hoạt động trên lãnh thổ VN đều phải làm đơn xin phép, khai lý lịch, tôn chỉ mục đích và chỉ được hoạt động khi có quyết định của chính quyền xét duyệt điều lệ, tôn chỉ mục đích và quy định rõ phạm vi, thể thức hoạt động, các mối quan hệ với chính quyền và các tổ chức khác trong xã hội. Vậy mà ông không tìm ra một lưu trữ nào nói rằng đảng CS Việt Nam đã tuân theo các thủ tục vừa kể.

Đảng CS Đông Dương, rồi đảng Lao động VN, rồi đảng CS Việt Nam chưa hề nộp một giấy xin phép nào cho cơ quan hành chính, nhà nước, cũng chưa nhận được giấy phép hợp lệ nào. Nhà toán học cả đời làm vô vàn chứng minh cho các bài toán gai góc nhất của mình, bỗng đứng trước một kết luận rất đáng buồn cho đảng CS, cũng rất buồn cười cho toàn xã hội, là đảng CS Việt Nam trên thực tế là một đảng bất hợp pháp, là một đảng … chui, nghĩa là hoạt động không có giấy phép.

Vậy mà trong Điều lệ Đảng CS ghi rõ: «Đảng CS VN hoạt động trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật». Nó nói vậy nhưng không hề làm.

Giáo sư Hoàng Xuân Phú cho rằng xét về thủ tục hành chính, đảng CS đã tự cho mình đặc quyền hành chính, không ghi danh, cũng không làm đơn xin phép hoạt động. Đây là một lỗ hổng hành chính đáng trách.

Theo ông, về mặt thực thi Hiến pháp, mỗi điều khoản Hiến pháp đều có một đạo luật tương ứng hướng dẫn thể thức, phạm vi, nhiệm vụ và quyền hạn áp dụng trong cuộc sống. Thiếu một đạo luật như thế, một điều khoản Hiến pháp như Điều 4 quy định vai trò lãnh đạo của đảng CS trong xã hội không thể, chưa thể đưa ra thực hiện được. Lẽ ra việc thực hiện phải bị treo lại cho đến khi có luật về đảng CS, hay luật về các đảng chính trị nói chung, trong đó có đảng CS. Gs Hoàng Xuân Phú chỉ ra rằng trong một phiên họp quốc hội, từng có ý kiến của lãnh đạo là Hiến pháp tuy có quy định quyền biểu tình, nhưng vì chưa có Luật về biểu tình nên quyền đó phải bị treo lại để chờ luật; vậy chưa có Luật về đảng CS thì mọi hoạt động của đảng CS lẽ ra cũng phải bị treo lại.

Giữa cuộc tranh luận trên, ông Nguyễn Ngọc Già trên mạng Dân Làm Báo chất vấn ông Vũ Minh Giang, từng là phó giám đốc Đại học Quốc gia, rằng Điều 4 Hiến pháp do đảng CS tự mình đề ra có giá trị gì không, người dân công nhận điều đó bằng cách nào? Không có thảo luận, không có trưng cầu dân ý. Tất cả chỉ là tự vỗ ngực mình rồi bảo là toàn dân công nhận, qua một cái gọi là Quốc hội, thật ra là đảng hội, vì đảng viên CS chiếm 90% số ghế. Dân không hề có ý kiến. Rõ ràng lại một kiểu ăn gian, phi pháp, thiếu đạo đức được chứng minh.

Vẫn chưa hết. Gs Hoàng Xuân Phú muốn đưa cuộc tranh luận đến tận cùng chân lý. Ông đặt vấn đề đảng CS khẳng định trong điều lệ là đảng trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, mang bản chất của giai cấp công nhân, trung thành với quyền lợi của công nhân, lao động và dân tộc, hoạt động trong phạm vi Hiến pháp và luật pháp, tất cả 4 vấn đề then chốt ấy đều không hề được chứng minh trong thực tế, trong cuộc sống.

Chủ nghĩa Mác - Lênin trong thực tiễn đã bị lịch sử lên án với đấu tranh giai cấp tàn khốc và chuyên chính vô sản đẫm máu; đảng CS không cho công dân được lập công đoàn tự do của mình, chuyên bênh các chủ đầu tư tư bản; đảng CS xóa bỏ quyền người cày có ruộng của nông dân; tự đặt mình trên Hiến pháp và ngoài luật pháp; tất cả đều chứng minh đảng CS đã sai lầm tận gốc trong cả 4 vấn đề then chốt. Nó nói một đằng làm một nẻo, chuyên đi ngược lòng dân, chiều lòng bọn bành trướng; tính thiếu chính đáng, tính bất hợp hiến và bất hợp pháp của nó, tính thiếu đạo lý đạo đức lương thiện của nó cùng với tệ nhũng lạm nặng nề không sao ngăn chặn, đang hiện rõ.

Trong tháng 10 Quốc hội sẽ họp để thông qua bản sửa đổi Hiến pháp cuối cùng. Chẳng lẽ cả 500 vị đại biểu Quốc hội – mà 90% là đảng viên CS cấp cao - đã mất hoàn toàn mối liên hệ với nhân dân, với cử tri, với những trí thức trung thực, thức tỉnh, như giáo sư Hoàng Xuân Phú và hàng vạn trí thức ký tên bác bỏ bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp do Quốc hội từng thông qua hồi đầu năm hay sao?

Đảng CS như một lâu đài được xây dựng trên cát lỏng, đang có nguy cơ chìm nghỉm.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Bùi Tín

Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.